Năm Hoằng Cảnh thứ mười ba, lúc giao mùa hạ thu, mưa thuận gió hòa, điền sản phong nhiêu, là một năm được mùa hiếm thấy. Tin vui từ các nơi tới tấp báo về, thế nhưng phản quân lại nổi dậy.
Trên triều đường, Kỷ Vương giận dữ, ném mấy chục tấu chương báo tin mừng từ các quận xuống trước mặt quần thần, gầm lên: "Phản quân, lại là phản quân! Chẳng phải nói năm nay được mùa lớn sao, chẳng phải nói mưa thuận gió hòa, các nơi không có tai ương sao? Sao lại có phản quân nữa rồi? Các ngươi rốt cuộc đã tham ô bao nhiêu? Chẳng lẽ cô phải dời cả nội khố cho các ngươi, các ngươi mới chịu thôi?"
Chỉ nghe rào một tiếng, quần thần kinh hãi, quỳ rạp xuống đất. Mà Tôn Triều Ân không chỉ quỳ nhanh nhất, còn là kẻ duy nhất nằm rạp xuống.




